5131588
m0ngpHmP4BdyiIIc2t25nDJfWzc2B3dBuZI1G3bnKa|7ET7PO96FFoBUWO0|QIdE
Bài viết em Nguyễn Ngọc Thi học sinh lớp 9A3 trường THCS Vĩnh Mỹ A
TRANG ĐỘI
0

Bài viết em Nguyễn Ngọc Thi học sinh lớp 9A3 trường THCS Vĩnh Mỹ A

Ngôi trường THCS Vĩnh Mỹ A

Có lẽ tôi đã yêu ngôi trường này  từ ngày tôi bước vào cánh cổng lớp 6 đây, mới đây thôi không dài nhưng bao nhiêu đó đã làm cho tôi ghi sâu kỉ niệm bên ngôi trường này. Những kỉ niệm hằng sâu trong tim, trong ký ức tuổi học trò. Biết khi nào nó sẽ rời xa tôi, nếu một ngày nào nhở quên nó, thì tôi không là đứa con ngoan của ngôi trường yêu dấu ấy.

Chẳng có ai mà không có kỉ niệm bên ngôi trường của mình, chỉ trừ những bạn tuổi hồng bất hạnh không được đi học, thật thương cho số phận của họ, tôi luôn muốn ngôi trường là ngôi nhà thứ hai của mình, coi Thầy Cô như cha mẹ. Thế mà tại sao giờ đây có một ít người không coi trọng thầy cô trong ngôi trường mình, phải chăng điều đó khó làm hay sao? Nó có khó quá không?

Tôi tự hỏi! Không đâu các bạn ạ! Hãy thử một lần dù một lần để yêu thương thầy cô, ngôi trường thì bạn sẽ thấy mình thay đổi hoàn toàn. Cảm giác được ở trường thật thú vị, bên ánh nắng sân trường từng nụ cười rạng rở, hồn nhiên trên gương mặt thanh thoát của những cô cậu học trò nhỏ lắm. Sân trường thêm rộn rã, từng hàng ghế đá thân thương chan chứa kỉ niệm, phượng hồng với nhựng bộ trang phục duyên dáng đỗi thước tha của học sinh việt nam làm tôi rất đổi tự hào. Ngôi trường đã để lại ấn tượng lớn cho tôi, còn thầy cô thì tôi không bao giờ quên được, nhớ những ngày thầy đã dạy cho tôi từng chút một, một người thầy bao dung nhân ái, đôi lúc nghiêm nghị nhưng ai biết đâu thầy đã khó nhọc sương phai, còn các cô luôn quan tâm học trò nhỏ như chúng tôi, yêu thương từ ánh mắt trìu mến kia – Họ đã làm cho tôi thêm cảm xúc lân lân khó tả, làm sao  biết đến bao giờ tôi mới có thể đền đáp công lao to lớn giáo dục chúng tôi. Tôi mãi khắc ghi những dấu ấn sâu đậm bên ngôi trường thân thương này.

Người ta thường ví thời gian như dòng trôi nó cứ trôi mãi trôi mãi chẳng có bến dừng, và tình yêu của tôi dành cho ngôi trường cũng thế, nó sẽ mãi mãi không bao giờ hết, dẫu các bạn xem ngôi trường của mình như thế nào, chư riêng tôi, tôi xem ngôi trường là ngôi nhà thứ hai, ngôi trường luôn dang rộng đón nhận các đàn con thân yêu, những đứa con ngây thơ của tuổi mới lớn, những đứa con còn bộc trực cần những người cha, người mẹ dạy dỗ. Ngôi trường đã là ngôi nhà thứ  hai vì có những thầy, người cô như cha mẹ của chúng tôi. Họ lúc nào cũng tận tụy bên những trang giáo án chứa bao tâm huyết, hi sinh của ngôi trường chính tôi đang học thì tôi yêy quí nhất. Yêu mái trường ngói đỏ lung linh, yêu hàng phượng vĩ thắp sáng tuổi học trò, yêu thầy cô, bạn bè quí mến.

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày đầu tiên tôi đặt chân vào ngôi trường này, tất cã dường như lạ lẫm – tôi cũng như các bạn khác thôi, đôi lúc rụt rè sợ hãi có lúc còn nép sau lưng người thân, năm tháng dần trôi qua tôi càng thấy ngôi trường rất thân thương, luôn yêu thương chúng tôi, yêu các đàn con bé nhỏ ngây thơ.

Tôi vẫn thường tự hỏi “Tại sao thầy cô lại luôn mang đến cho chúng em tất cã kiến thức mà thầy cô có được”. Đến bây giờ tôi mới biết được thầy cô luôn muốn chúng tôi thành tài, luôn mong chúng tôi nên người giữa biển đời còn lắm chông gai, gian khổ đang cần những đôi tay của thầy cô dìu dắt trên con đường lạ lẫm kia. Con đường ấy đang ở tương lai và tôi sẽ mãi hướng về nơi ấy. Một nơi hy vọng cho tương lai tốt đẹp.

Giờ không gì sánh bằng đi học cả, tôi đã học được rất nhiều điều ở ngôi trường này, tôi được bạn bè quí mến, được thầy cô yêu thương, quan tâm tôi rất nhiều. Những người muốn chúng tôi thành đạt là ngôi trường và thầy cô đây, thầy cô ơi! Biết đến khi nào em mới đền đáp được công ơn của các thầy cô dành cho em. Điều ấy em luôn khắc ghi trong tim của em, dù mai này thời gian cứ trôi mãi, cuộc đời và chính em sẽ đổi thay nhưng em vẫn luôn khắc ghi sâu công lao của thầy cô.

Công lao to lớn nhường này, bây giờ em mới biết rằng dù có dùng tiền để đền đáp công ơn thầy cô thì cũng là vô nghĩa mà thôi. Nếu một ngày tôi nhỡ quên đi kỉ niệm bên ngôi trường, những điều ấy sẽ không xãy ra đối với tôi, tôi luôn mãi ghi nhớ về ngôi trường này, ngôi trường thân yêu ơi! Em mong sao trường vẫn mãi dang rộng cánh cổng để đón các đàn con thân yêu, những người con còn ngây thơ  bộc trực của tuổi mới lớn, một ngôi trường đang ở trước mắt em, ngôi trương thân thương, luôn yêu các đàn con nhỏ. Thầy cô ơi! Thầy cô cũng mãi là người dìu dắt mang đến tương lai còn xa kia ấy. Nơi được gọi là bờ bến tương lai.

Tôi nguyện làm đứa con ngoan của trường nhưng tôi biết là sẽ không thể nào được như thế. Nhưng em chỉ mong một điều rằng trường thân yêu ơi hãy luôn dang rộng vòng tay đón những đứa co thân yêu mới lớn.

Luôn được đàn con đến bờ bến tương lai mở rộng tri thức, em mãi khắc ghi sâu kỉ niệm bên trường yêu dấu, tôi sẽ không bao giờ quên một kỉ niệm vô giá không có vật giá trị nào sánh bằng. Trường tôi là thế đấy, tôi yêu trường tôi lắm...!